7 ngày Hà Nội – Trạm Tấu – Tà Xùa – Mộc Châu: 4 chị em đi tìm mùa đông
Một cung đường được xếp nhịp từ nhẹ đến nặng rồi hạ dần: ba ngày Hà Nội để làm quen cái lạnh, Trạm Tấu để hồi sức bằng nước ấm, Tà Xùa là đoạn thử thách nhất, Mộc Châu trả lại một ngày đúng nghĩa nghỉ dưỡng trước khi xuôi về.

Chuyến này có bốn phụ nữ, ba U40 và một U70, người miền Nam ra Bắc giữa tháng Một. Từ những ngày đi chậm ở Hà Nội, tụi mình lên Trạm Tấu ngâm khoáng, săn mây Tà Xùa, qua sông Đà bằng phà rồi tới Mộc Châu đúng mùa hoa mận.
Có chỗ chỉ dừng vì cảnh đẹp. Có đoạn bản đồ bảo ba tiếng, cả nhóm đi gần tám tiếng vì vài cây số lại nghe: “Ê, đẹp quá, dừng xe!”. Mùa đông phía Bắc vì thế được nhớ bằng cà phê trứng nóng, mâm cơm bốc khói, bể khoáng giữa núi rừng và một nồi cá sau ngày dài trên đường.
7 ngày · 4 chị em · 3 U40 + 1 U70
Đi chậm nhưng đủ đầy.
7 ngày thực tế từ Hà Nội lên Tây Bắc - Có người lớn tuổi là chuyến đi nhẹ nhàng liền
Ngâm khoáng nửa ngày, rồi ba tiếng biến thành tám tiếng
Bên ngoài lạnh, người chìm trong nước ấm; rồi cứ vài cây số trên ĐT112 cả xe lại dừng vì đẹp, đến mức cung ba tiếng kéo thành gần tám tiếng.
Hoạt động thực tế
Ngâm nước ấm, nghỉ, chụp ảnh giữa khung cảnh núi rừng rồi lại xuống bể.
Trải nghiệm dễ chịu được kể ở phạm vi cá nhân, không xem là điều trị bệnh.Rời Trạm Tấu với mục tiêu đến Tà Xùa trong ngày.
Cả nhóm dừng chụp nhiều lần nên thời gian thực tế dài hơn bản đồ rất nhiều.Dừng ở một quán cà phê, gặp mây và nhìn mặt trời xuống trên góc nhìn rộng.
Sau hoàng hôn, nên ưu tiên tiếp tục di chuyển khi còn đủ tỉnh táo và ánh sáng.Đi hơn chục cây số trong gần một tiếng trên đường tối, vắng và có ổ gà; cả xe kể chuyện cho bác tài tỉnh ngủ.
Nếu có thể đi lại, nên tránh chặng này sau tối và không ép lịch khi tài xế mệt.Homestay chưa chuẩn bị cơm; nhóm tìm được 4 trái bắp, 8 cây lạp xưởng, mì tôm và nước ngọt.
Nên gọi trước cho chỗ ở để giữ bữa tối, nhất là khi đi cùng người lớn tuổi.Sáng hôm sau không cần dậy sớm. Từ chỗ nghỉ đi vài cây số là tới Suối khoáng nóng Trạm Tấu – khu Cường Hải. Nếu biết trước khu khoáng có cả lưu trú, lần sau mình sẽ cân nhắc ngủ ngay tại đó để việc tắm khoáng thuận tiện hơn. Giá vé tắm được hồi tính khoảng 120.000 đồng/người lớn, bốn người khoảng 480.000 đồng; đây là mức tham khảo chứ nhóm không còn hóa đơn.
Nghe thì chỉ là “đi tắm suối nóng”, nhưng cuối cùng hết mấy tiếng. Bể nằm giữa núi, bên ngoài lạnh mà người chìm trong nước ấm. Ra khỏi nước một lúc lại muốn xuống tiếp. Đợt đó mình đang ho; sau khi ngâm chỉ có thể nói đúng trải nghiệm cá nhân là cổ họng và cơ thể thấy dễ chịu hơn, đến chiều người vẫn còn ấm. Nước khoáng không cần được biến thành thuốc chữa bệnh để trở thành một khoảng hồi sức tốt sau vài ngày đi bộ và trước cung đường núi.
Và ảnh đẹp. Đúng nghĩa hồ tắm giữa rừng. Ngâm xong lại chụp, chụp xong lại ngâm. Thế là hết nửa ngày.
Đầu giờ chiều, nhóm quay về trả phòng với mục tiêu duy nhất: tối phải tới Tà Xùa. Bản đồ có thể bảo chặng này khoảng ba tiếng. Tụi mình mất gần tám tiếng, không phải vì lái liên tục mà vì đi một đoạn lại “Ê, đẹp!”, dừng, chụp, lên xe, đi mười phút rồi dừng tiếp. ĐT112 xuyên núi là kiểu đường khiến kế hoạch thời gian nhanh chóng mất ý nghĩa.
Trên đường, cả nhóm dừng ở Đỉnh Gió và vào một quán cà phê ngắm mây. Hôm đó có mây, góc nhìn rộng và vừa đúng lúc mặt trời xuống. Tháng Một nằm trong mùa săn mây thường được nhắc tới của Tà Xùa, nên cảnh hoàng hôn hôm ấy rất đáng.
Nhưng mặt trời tắt một cái thì câu chuyện đổi thể loại. Từ Đỉnh Gió tới khu Sống lưng khủng long chỉ hơn chục cây số mà đi gần một tiếng. Đường núi tối, vắng, có ổ gà và gần như không thấy người. Chị Chi cùng phụ huynh nhận nhiệm vụ kể chuyện liên tục cho bác tài tỉnh ngủ. Không ai dám im. Càng không ai dám ngủ.
Cuối cùng xe tới Homestay Phố Núi gần khu Sống lưng khủng long. Hai vợ chồng chủ mới làm homestay chưa lâu; chỗ ở không cầu kỳ nhưng gọn gàng và dễ thương. Vấn đề lớn nhất lúc đó là đói. Homestay chưa chuẩn bị bữa tối, xung quanh cũng không có hàng quán để chọn. Tụi mình lục được 4 trái bắp giá 20.000 đồng/trái, 8 cây lạp xưởng tổng 160.000 đồng, thêm mì tôm và nước ngọt. Ở thành phố chẳng ai xem đó là bữa đặc biệt. Sau một ngày ngâm khoáng, dừng chụp liên tục và vượt đường núi trong đêm, ăn gì cũng ngon.
Nếu đi lại với người lớn tuổi, mình sẽ giữ buổi khoáng nhưng rời Trạm Tấu sớm hơn, chốt bữa tối với homestay và tránh đoạn cuối sau khi trời tối. Đây là kinh nghiệm rút ra từ ngày đã xảy ra, không phải một phần kế hoạch.
Chi phí thực tế
Ngân sách thực tế.
Tư liệu toàn chuyến
Những gì còn lại sau chuyến đi.
Ảnh, video và đường dẫn mạng xã hội của toàn chuyến nằm trong một bộ sưu tập thống nhất.
Hành trình có U70 không phải là cắt hết trải nghiệm khó. Tụi mình xếp ngày nhẹ trước ngày nặng, đặt một buổi ngâm khoáng trước cung Tà Xùa, hạ nhịp ở Mộc Châu. Mười năm nữa, có lẽ mình vẫn nhớ ly cà phê trứng giữa mùa đông Hà Nội; mâm cơm nóng ở Trạm Tấu; tám tiếng cho một cung bản đồ bảo ba tiếng; đêm đường núi cả xe phải kể chuyện để bác tài tỉnh; xe ôm trên Sống lưng khủng long lúc sáng sớm; chuyến phà qua sông Đà; nồi cá ở Mộc Châu; cậu bé 8–10 tuổi chụp ảnh đẹp ở vườn Đào; và buổi hoàng hôn tình cờ gặp ở Cột cờ Mai Châu. Còn một điều không nằm trong lịch trình: trên xe tụi mình mang theo bốn thùng nước ngọt cùng bánh kẹo để tặng trẻ em Tây Bắc. Đi qua nhiều ngõ ngách và cung đường vắng, tụi mình gặp nhiều em nhỏ. Mong những món quà ấy thêm chút vị ngọt vào ngày của các em. Nếu đi phượt bằng ô tô, bạn cũng thử dành một góc xe cho ít bánh kẹo nhé.

