15 ngày tự túc ở Trung Quốc: từ Tuyền Châu đến Bắc Kinh
Một chuyến công tác mở ra đường bay từ Manila, rồi kéo dài thành 15 ngày đi qua phố cổ, hội chợ, thủy trấn, tàu đêm, mưa và tuyết.

Chuyến đi này bắt đầu ở Manila, nơi mình vừa kết thúc một chuyến công tác. Mình chọn bay từ Manila sang Trung Quốc vì phương án đó có chi phí tốt hơn, chuyến bay phù hợp hơn, chặng quá cảnh thuận tiện hơn và cũng cho mình thêm một trải nghiệm mới. Manila là điểm khởi hành; hành trình khám phá TQ bắt đầu từ đến Tuyền Châu.
Mình không biết tiếng Trung và mình đi qua Tuyền Châu, Thượng Hải, Ô Trấn và Bắc Kinh bằng app dịch, ngôn ngữ cơ thể và khá nhiều lần vừa đi vừa đoán. Kế hoạch trước chuyến đi dù được viết kỹ, nhưng thực tế liên tục đổi hướng.
15 ngày đủ dài để chuyến đi này không còn là một danh sách điểm phải đến. Nhưng lại có thêm check list “quay lại”
Trước chuyến đi
Kế hoạch mang theo
Mặc dù đã lên plan kỹ, nhưng theo thói quen là chưa book gì ngoài vé máy bay
Chi phí kế hoạch
Ngân sách dự kiến.
Điều thật sự đã diễn ra
Trung Quốc mang lại kỷ niệm đẹp
Một hành trình chỉn chu như được viết trong sách, nhưng lại bất ngờ như thể chẳng hề có kịch bản
Mất điện thoại rồi tìm lại được
Một buổi sáng hoảng loạn vì mất điện thoại, rồi được người lạ giữ giúp để ngày có thể tiếp tục.
Hoạt động thực tế
Sau bữa sáng, hai đứa phát hiện mất điện thoại, tìm lại được nhờ cặp vợ chồng trông xe rồi tiếp tục đến Dự Viên.
Đạp xe qua khu Pháp, chụp tòa Vũ Khang, mua quà/mỹ phẩm rồi về khách sạn.
Vừa ăn sáng xong và đang đạp xe, hai đứa phát hiện mất điện thoại. May là trong máy dùng thẻ Hồng Kông nên Zalo vẫn hoạt động. Tụi mình liên tục gọi, nhờ lễ tân khách sạn nói chuyện và cuối cùng biết một cặp vợ chồng lớn tuổi trông bãi xe đã nhặt được máy. Nhận lại điện thoại xong, hai đứa cảm ơn và gửi một khoản hậu tạ.
Nhịp ngày trở lại ở Dự Viên. Nơi này đông nhưng cảnh vật vẫn có độ tao nhã riêng. Buổi chiều, tụi mình sang Tân Thiên Địa, đạp xe qua khu Tô giới Pháp và dừng ở tòa nhà Vũ Khang.
Buổi tối dành cho quà và mỹ phẩm trước khi đi taxi về khách sạn. Một ngày đáng lẽ chỉ có cảnh đẹp lại được nhớ nhất bởi sự tử tế của những người không quen.
Chi phí thực tế
Ngân sách thực tế.
Kế hoạch không vô ích. Nó cho chuyến đi một bộ khung đủ chắc để hai đứa có thể lên đường dù không biết tiếng Trung. Nhưng phần còn lại lâu nhất lại thường nằm ngoài khung ấy: chiếc điện thoại được người lạ giữ giúp, một bảo tàng đóng cửa dẫn sang một bảo tàng khác, tuyết rơi ở Thiên Đàn, hoa đào trong buổi sáng cuối cùng.Đến lúc ngồi ở sân bay Ma Cao chờ chuyến bay đêm về Đà Nẵng, 15 ngày vừa dài vừa ngắn một cách kỳ lạ. Mình đã đi theo một kế hoạch, nhưng thứ mang về là một hành trình khác — gồ ghề hơn, tốn sức hơn và thật hơn.
