15 ngày tự túc ở Trung Quốc: từ Tuyền Châu đến Bắc Kinh
Một chuyến công tác mở ra đường bay từ Manila, rồi kéo dài thành 15 ngày đi qua phố cổ, hội chợ, thủy trấn, tàu đêm, mưa và tuyết.

Chuyến đi này bắt đầu ở Manila, nơi mình vừa kết thúc một chuyến công tác. Mình chọn bay từ Manila sang Trung Quốc vì phương án đó có chi phí tốt hơn, chuyến bay phù hợp hơn, chặng quá cảnh thuận tiện hơn và cũng cho mình thêm một trải nghiệm mới. Manila là điểm khởi hành; hành trình khám phá TQ bắt đầu từ đến Tuyền Châu.
Mình không biết tiếng Trung và mình đi qua Tuyền Châu, Thượng Hải, Ô Trấn và Bắc Kinh bằng app dịch, ngôn ngữ cơ thể và khá nhiều lần vừa đi vừa đoán. Kế hoạch trước chuyến đi dù được viết kỹ, nhưng thực tế liên tục đổi hướng.
15 ngày đủ dài để chuyến đi này không còn là một danh sách điểm phải đến. Nhưng lại có thêm check list “quay lại”
Trước chuyến đi
Kế hoạch mang theo
Mặc dù đã lên plan kỹ, nhưng theo thói quen là chưa book gì ngoài vé máy bay
Chi phí kế hoạch
Ngân sách dự kiến.
Điều thật sự đã diễn ra
Trung Quốc mang lại kỷ niệm đẹp
Một hành trình chỉn chu như được viết trong sách, nhưng lại bất ngờ như thể chẳng hề có kịch bản
Từ Manila đến Tuyền Châu
Một ngày bay nối từ chuyến công tác sang chuyến rong ruổi, rồi kết thúc bằng màn nhập cảnh khó quên ở Tuyền Châu.
Hoạt động thực tế
Khởi hành từ Manila sau chuyến công tác. Tại Tuyền Châu, việc kiểm tra an ninh và nhập cảnh kéo dài hơn dự tính.
Chặng bay được chọn vì chi phí, lịch bay và quá cảnh tốt hơn, đồng thời cho một trải nghiệm mới.Sau khi về khách sạn, hai đứa đi bộ 4–5 km trong trời lạnh rồi ăn hàu nóng.
Các khoản ghi nhận trong hoạt động này đều phát sinh tại Tuyền Châu.Mình bay từ Manila sang Trung Quốc sau khi kết thúc công việc. Đây là phương án hợp lý hơn về chi phí, lịch bay và quá cảnh, đồng thời cho mình một trải nghiệm đường bay mới.
Vừa đến Tuyền Châu, hai đứa gặp một vòng kiểm tra an ninh nghiêm ngặt hơn dự tính: xét nghiệm nước bọt, nước tiểu, kiểm tra điện thoại, ảnh và hỏi về những người xuất hiện trong máy. Đó là một cú chuyển rất nhanh từ cảm giác đang đi công tác sang cảm giác mình thật sự bước vào một chuyến phiêu lưu.
Về đến khách sạn đã muộn, nhưng vì tò mò về thành phố mới, hai đứa vẫn đi bộ khoảng 4–5 km trong cái lạnh 6–8°C rồi ăn hàu nóng ngay trước khách sạn. Ngày đầu không có nhiều điểm đến, nhưng đủ để mình biết chuyến đi này sẽ không hoàn toàn đi theo bản kế hoạch.
Phố cổ Tuyền Châu và chuyến bay đêm
Một ngày đi bộ trong phố cũ, thử mũ hoa và rời Phúc Kiến bằng chuyến bay đêm.
Hoạt động thực tế
Ăn mì, đi Chùa Khai Nguyên, Nam Thiếu Lâm, Văn Miếu rồi nghỉ với cà phê và dứa.
Dành thời gian chụp ảnh với mũ hoa rồi ăn tối sớm.
Ra sân bay Tuyền Châu, bay đến Hồng Kiều và về khách sạn CitiGO.
Ngày ở Tuyền Châu bắt đầu bằng hai tô mì rồi kéo dài qua phố cổ, Chùa Khai Nguyên với Tháp Song Sinh, chùa Nam Thiếu Lâm và Văn Miếu. Đi bộ mỏi chân thì dừng lại uống cà phê, ăn dứa rồi lại đi tiếp.
Buổi chiều, hai đứa thử trào lưu đội mũ hoa đang rất nổi ở Tuyền Châu. Đó là một hoạt động nhỏ nhưng lại thành một trong những bộ ảnh riêng nhất của chuyến đi. Bữa tối đến sớm với món vịt đặc sản Phúc Kiến.
Tối, tụi mình ra sân bay, bay đến Thượng Hải rồi đi taxi về khách sạn Citigo. Một ngày vừa đủ Tuyền Châu khép lại để mở sang nhịp đô thị hoàn toàn khác.
Một ngày công việc ở Thượng Hải
Công việc không đứng ngoài chuyến đi; nó nằm ngay giữa một ngày hội chợ, đồ ăn nóng và những vòng xe qua Thượng Hải.
Hoạt động thực tế
Đi xe buýt đến hội chợ, ăn sáng và làm việc trong không khí kinh doanh sôi động.
Ăn trưa muộn, đi Lujiazui rồi đi bộ ra Bến Thượng Hải.
Mua giày, túi, đồ siêu thị rồi ăn mì cho ấm.
Hội chợ CCF ở khá xa. Ngay khi đến nơi, mình cảm nhận rõ không khí kinh doanh và buôn bán rất mạnh của người Trung Quốc. Trời lạnh nên hai đứa ăn sáng ngay tại hội chợ rồi dành phần chính của ngày cho công việc.
Rời hội chợ, tụi mình ăn một bữa trưa muộn với mì, cơm và tiểu long bao gần khách sạn. Buổi tối chuyển sang đi dạo Lục Gia Chủy, đạp xe và đi bộ ra Bến Thượng Hải.
Hai đứa ghé trung tâm thương mại, mua giày, túi và một ít đồ dùng, rồi ăn mì nóng để lấy lại sức. Đây là ngày công việc và du lịch không cần tách thành hai phần; tất cả chỉ là những việc xảy ra trong cùng một ngày ở Thượng Hải.
Từ Bến Thượng Hải đến Ô Trấn
Buổi sáng 2°C bên Bến Thượng Hải, buổi tối đã ở giữa ánh đèn của Ô Trấn.
Hoạt động thực tế
Tập thể dục và đạp xe khi thành phố còn vắng, nhiệt độ khoảng 2°C.
Ăn trưa, ra ga Hồng Kiều, đi tàu nhanh rồi đổi xe buýt hoặc taxi đến Ô Trấn.
Mua vé, nhận phòng trong cổ trấn và tranh thủ chụp ảnh đêm.
Hai đứa dậy sớm tập thể dục ở Bến Thượng Hải. Trời chỉ khoảng 2°C nhưng cây cối vẫn xanh, người dân chạy bộ và đạp xe rất đông. Tụi mình cũng thuê xe đạp đi một vòng lúc thành phố còn vắng.
Sau đó là việc làm thẻ điện thoại để cài và dùng các ứng dụng Trung Quốc thuận tiện hơn. Ăn trưa xong, hai đứa ra ga Hồng Kiều, đi tàu cao tốc về hướng Tô Châu. Con tàu chạy khoảng 350 km/h, hơn một giờ đã đến nơi; phần xe buýt nối tiếp lại mất gần hai giờ.
Đến Ô Trấn khá muộn nhưng vẫn kịp nhìn thủy trấn lên đèn. Ở lại ngay trong cổ trấn giúp tụi mình có được khoảng thời gian yên hơn, sau khi các đoàn đi trong ngày đã rời đi.
Buổi sáng yên ở Ô Trấn
Ô Trấn đẹp nhất khi buổi sáng còn ít người, trước khi hai đứa quay lại nhịp đông của Thượng Hải.
Hoạt động thực tế
Đi bộ, chụp ảnh, ăn kem/trà sữa và dùng các chặng di chuyển nhỏ.
Đi xe buýt về, xem khu bán đồ giảm giá và mua áo khoác.
Ở khách sạn trung tâm, dạo phố rồi ăn mì cua lông, tiểu long bao và bánh bắp.
Hai đứa dậy sớm khi Ô Trấn chưa có nhiều khách. Kênh nước, mái nhà và những lối đi đều yên hơn hẳn buổi tối. Đến khoảng 10 giờ, các đoàn bắt đầu vào đông, trong đó có cả nhiều du khách Việt Nam.
Sau một vòng lang thang và chụp ảnh, tụi mình đi xe buýt trở lại Thượng Hải. Khu nối giữa trạm xe và ga Hồng Kiều có nhiều cửa hàng giảm giá; hai đứa dừng lại xem đồ và mua thêm áo khoác.
Khách sạn mới nằm gần trung tâm, bước ra đã có đồ ăn và chỉ cần đi thêm một đoạn là tới phố Nam Kinh. Bữa tối có mì cua lông, tiểu long bao và một bữa khuya nhỏ. Sau nhịp chậm của Ô Trấn, Thượng Hải lại sáng và đông ngay lập tức.
Mất điện thoại rồi tìm lại được
Một buổi sáng hoảng loạn vì mất điện thoại, rồi được người lạ giữ giúp để ngày có thể tiếp tục.
Hoạt động thực tế
Sau bữa sáng, hai đứa phát hiện mất điện thoại, tìm lại được nhờ cặp vợ chồng trông xe rồi tiếp tục đến Dự Viên.
Đạp xe qua khu Pháp, chụp tòa Vũ Khang, mua quà/mỹ phẩm rồi về khách sạn.
Vừa ăn sáng xong và đang đạp xe, hai đứa phát hiện mất điện thoại. May là trong máy dùng thẻ Hồng Kông nên Zalo vẫn hoạt động. Tụi mình liên tục gọi, nhờ lễ tân khách sạn nói chuyện và cuối cùng biết một cặp vợ chồng lớn tuổi trông bãi xe đã nhặt được máy. Nhận lại điện thoại xong, hai đứa cảm ơn và gửi một khoản hậu tạ.
Nhịp ngày trở lại ở Dự Viên. Nơi này đông nhưng cảnh vật vẫn có độ tao nhã riêng. Buổi chiều, tụi mình sang Tân Thiên Địa, đạp xe qua khu Tô giới Pháp và dừng ở tòa nhà Vũ Khang.
Buổi tối dành cho quà và mỹ phẩm trước khi đi taxi về khách sạn. Một ngày đáng lẽ chỉ có cảnh đẹp lại được nhớ nhất bởi sự tử tế của những người không quen.
Một ngày mưa lạnh ở Thượng Hải
Kế hoạch tách làm hai trong cơn mưa: một người đi bảo tàng, một người đi ngân hàng, rồi cả hai chuyển khách sạn trong giá lạnh.
Hoạt động thực tế
Hai người tách ra: một người đi Bảo tàng Thượng Hải, người còn lại làm tài khoản ngân hàng.
Trú mưa trong trung tâm thương mại, mua quần áo ấm rồi sang Magnotel ở Hồng Khẩu.
Trời mưa lớn trở lại khi hai đứa đạp xe ở Hồng Khẩu.
Đây là ngày cuối ở khu phố Nam Kinh và trời mưa nặng hạt từ sáng. Hai đứa chia nhau làm việc: một người đến Bảo tàng Thượng Hải ở Quảng trường Nhân Dân, người còn lại ra ngân hàng mở tài khoản để thuận tiện cho giao dịch sau này.
Trời quá lạnh nên trung tâm thương mại trở thành nơi trú mưa, rồi cũng là nơi tụi mình mua thêm quần áo ấm. Xong việc, hai đứa trả phòng và chuyển sang khách sạn Magnotel ở khu Hồng Khẩu.
Tưởng mưa đã nhẹ, tụi mình lại lấy xe đạp ra đi. Trời đổ to hơn, người ướt và lạnh trong mức nhiệt chỉ khoảng 1–2°C. Không phải một ngày dễ chịu, nhưng chính sự ướt át ấy làm nó khó lẫn với bất kỳ ngày nào khác.
Bảo tàng đóng cửa và một lối rẽ khác
Khi Bảo tàng Khoa học đóng cửa, ngày không hỏng; nó chỉ rẽ sang một nơi hai đứa chưa hề biết trước.
Hoạt động thực tế
Bảo tàng Khoa học đóng để sửa; hai đứa chuyển sang Taikoo Li Qiantan và tình cờ gặp Bảo tàng Thượng Hải cơ sở Đông.
Ăn tại bảo tàng, uống trà sữa và ghé Lawson.
Ghé các trung tâm thương mại, dừng ở Shanghai Global Harbor và về gần nửa đêm.
Sau ngày mưa, thời tiết bỗng đẹp và cây cối tươi hẳn. Kế hoạch là đến Bảo tàng Khoa học, nhưng khi đi xe buýt tới nơi, tụi mình mới biết bảo tàng đang đóng cửa sửa chữa.
Hai đứa đi tiếp sang khu Taikoo Li Qiantan. Trong lúc đi vòng quanh, tụi mình thấy một nơi rất đông người và phát hiện đó là cơ sở phía Đông của Bảo tàng Thượng Hải, khác với bảo tàng ở Quảng trường Nhân Dân. Một kế hoạch thất bại lại mở ra một buổi xem bảo tàng hoàn toàn bất ngờ.
Sau đó là bữa trưa, trà sữa, một vòng qua Tân Thiên Địa và trung tâm thương mại Toàn Cầu Thượng Hải. Hai đứa lang thang đến gần nửa đêm mới về khách sạn trong đêm cuối ở Thượng Hải.
Tạm biệt Thượng Hải bằng chuyến tàu đêm
Bữa sáng trong một quán gia đình, hoa đào lác đác ở Công viên Lỗ Tấn và một đêm ngủ trên đường đến thủ đô.
Hoạt động thực tế
Tìm được quán gia đình nhỏ, đồ ăn rẻ và ấm áp.
Trả phòng, gửi đồ, đạp xe ngắm hoa rồi mua quần áo cho Bắc Kinh.
Ra ga, mua đồ ăn và lên cabin soft sleeper.
Khu Hồng Khẩu ít du khách. Buổi sáng, hai đứa tìm được một tiệm ăn do gia đình bốn người cùng làm. Đồ ăn rẻ và ngon, nhưng thứ mình nhớ hơn là vẻ bình yên của họ trong một buổi sáng lạnh.
Sau khi trả phòng và gửi hành lý, tụi mình đạp xe đến Công viên Lỗ Tấn. Hoa đào mới nở lác đác. Trên đường tìm bữa trưa quanh khu kênh Tô Châu, hai đứa lại tình cờ gặp khu bán đồ ấm đúng lúc nghe tin Bắc Kinh đang dưới 0°C.
Tối, tụi mình ra ga, mua thêm đồ ăn rồi lên tàu giường nằm đi Bắc Kinh. Cabin đẹp và giường êm hơn tưởng tượng. Chỉ cần ngủ một đêm, sáng hôm sau một thành phố khác đã ở ngoài cửa sổ.
Bắc Kinh và trận tuyết đầu tiên
Vừa đến Bắc Kinh đã gặp tuyết ở Thiên Đàn — trận tuyết cuối mùa và cũng là lần đầu mình thấy tuyết.
Hoạt động thực tế
Từ ga đi tàu điện về khách sạn khu Tiền Môn.
Đang tham quan thì tuyết rơi dày; đây là lần đầu mình thấy tuyết.
Đi bộ qua các cửa hàng truyền thống và ăn tối.
Sau một đêm trên tàu, hai đứa đến Bắc Kinh. Thành phố vừa cổ kính vừa lạnh. Tụi mình đi tàu điện về khách sạn trong khu Tiền Môn, nhận phòng rồi bắt đầu ngày mới gần như ngay lập tức.
Điểm đến đầu tiên là Thiên Đàn. Đang tham quan thì tuyết bắt đầu rơi dày và trắng xóa. Đó là trận tuyết cuối cùng của mùa đông, đồng thời là lần đầu tiên trong đời mình nhìn thấy tuyết. Cái lạnh buốt tay không làm niềm vui ấy nhỏ đi.
Chiều về khách sạn nghỉ. Buổi tối, vì ở ngay phố cổ Tiền Môn, hai đứa lại đi bộ qua các cửa hàng truyền thống và ăn tối ở Đại Sách Lan.
Một ngày trên Vạn Lý Trường Thành
Hôm trước tuyết, hôm sau nắng gắt trên đoạn Bát Đạt Lĩnh của Vạn Lý Trường Thành.
Hoạt động thực tế
Đi xe buýt, mua vé và cáp treo hai chiều; trời lạnh nhưng nắng và gió rất gắt.
Về trung tâm, đi bộ qua phố kiến trúc châu Âu rồi đến Vương Phủ Tỉnh.
Ăn để hồi sức sau một ngày đi nhiều.
Hai đứa đi xe buýt đến Bát Đạt Lĩnh. Nhiệt độ chỉ khoảng 3°C nhưng gió mạnh và nắng rất gắt. Vạn Lý Trường Thành hiện ra lớn hơn cảm giác mình có thể giữ trong một bức ảnh. Tụi mình chọn cáp treo hai chiều để dành sức cho việc đi trên thành.
Trở về trung tâm, hai đứa chưa muốn về khách sạn nên đi bộ sang Vương Phủ Tỉnh. Trên đường là phố Đông Giao Dân Hạng với những công trình mang dáng châu Âu cũ, một nơi rất nhiều người đến chụp ảnh cưới.
Sau một ngày chân tay rã rời, tụi mình ăn một bữa thịt nướng gần khách sạn rồi nghỉ. Đây là một ngày nổi tiếng trên bản đồ nhưng khi thật sự đi qua, nó vẫn rất riêng.
Di Hòa Viên và buổi chiều đi lạc nhịp
Sau một ngày nhiều sức ở Trường Thành, Di Hòa Viên mở ra một nhịp chậm hơn quanh hồ và những mái cung điện.
Hoạt động thực tế
Ăn sáng rồi đi tàu đến cung điện mùa hè, đi lâu quanh hồ và các lớp kiến trúc.
Đến muộn khi phủ đã đóng, chuyển sang ăn vặt và đi cụm Tiền Hải–Hậu Hải–Tây Hải.
Từ Hậu Hải đi bộ về phố cổ, ăn tối và nghỉ.
Sau bữa sáng, hai đứa đi tàu điện đến Di Hòa Viên. Khu cung điện mùa hè rộng, kiến trúc có nhiều lớp và không khí đầu xuân đủ dịu để tụi mình đi lâu quanh hồ.
Kế hoạch tiếp theo là Phủ Thân Vương, nhưng hai đứa đến sau 4 giờ chiều nên nơi này đã đóng cửa. Thay vì cố bù một điểm khác, tụi mình ăn vặt rồi đi dọc hồ Thập Sát Hải, qua Tiền Hải, Hậu Hải và Tây Hải.
Từ bờ Hậu Hải, hai đứa đi bộ về khu Tiền Môn, ăn tối rồi kết thúc ngày. Một lần lỡ hẹn nhỏ lại làm buổi chiều bớt giống lịch trình và giống việc sống trong thành phố hơn.
Tử Cấm Thành rồi sang một Bắc Kinh khác
Buổi sáng ở không gian quyền lực cũ của Tử Cấm Thành, buổi tối đạp xe giữa Tam Lý Đồn hiện đại.
Hoạt động thực tế
Trả phòng sớm, xếp hàng an ninh và tham quan đến gần giờ đóng cửa.
Lấy hành lý, chuyển sang khu hiện đại rồi đạp xe sang Taikoo Li.
Ăn xiên, bánh và sữa đậu nành trước khi quán dọn hàng.
Hai đứa trả phòng sớm rồi đi Tử Cấm Thành. Dù đến sớm, hàng kiểm tra an ninh vẫn dài và khoảng 10 giờ mới vào được bên trong. Khách rất đông, nhiều người mặc trang phục cổ để chụp ảnh. Tụi mình đi đến gần giờ đóng cửa mới rời đi.
Sau đó là quay về lấy hành lý và chuyển sang khách sạn mới ở khu hiện đại hơn. Buổi tối, dù đã mệt, hai đứa vẫn lấy xe đạp sang Tam Lý Đồn Thái Cổ Lý. Nhịp ở đây sáng, nhanh và hoàn toàn khác Bắc Kinh cổ kính của buổi sáng.
Trên đường về, tụi mình gặp một quầy nhỏ bán xiên que, bánh nướng và sữa đậu nành nóng. Anh chủ bán xong cho hai đứa thì cũng dọn hàng. Một bữa khuya ngắn nhưng rất vừa vặn.
Một ngày thả lỏng giữa Bắc Kinh hiện đại
Không cố tạo một ngày lớn: chỉ ăn sáng, đạp xe qua khu trung tâm, nhìn kiến trúc, uống đồ nóng rồi về với những chú mèo ở khách sạn.
Hoạt động thực tế
Ăn mì cải chua, đi qua CCTV, China World Mall và The Place.
Đi qua các khu kiến trúc, nghỉ với matcha và trái cây.
Ăn mì, đạp xe về khách sạn chủ đề mèo.
Ngày bắt đầu bằng mì cải chua và sữa đậu nành gần khách sạn. Sau đó hai đứa đạp xe qua khu trung tâm thương mại của Bắc Kinh, đi ngang trụ sở CCTV, vào China World Mall và ghé The Place — một nơi không giống lắm với những gì tụi mình đã đọc trước đó.
Hai đứa tiếp tục qua Parkview Green FangCaoDi, khu SOHO rồi đi về phía phố Vương Phủ Tỉnh. Có cà phê vị trà xanh, trái cây và một khoảng nghỉ ở M·Plaza.
Tối, tụi mình quay lại quầy nhỏ của anh chủ hôm trước để ăn bánh, mì và uống sữa. Khách sạn có chủ đề mèo và nhiều chú mèo đẹp, nên ngày kết thúc rất nhẹ, đúng nghĩa một ngày thả lỏng giữa hành trình dài.
Hoa đào buổi sáng và chuyến bay về nhà
Một công viên không nằm trong kế hoạch, hoa đào nở khắp nơi, rồi sân bay và chuyến bay đêm đưa hai đứa về Đà Nẵng.
Hoạt động thực tế
Ăn sáng, trả phòng rồi đạp xe đến công viên và chụp hoa đào.
Quay lại khu thương mại, uống trà sữa, mua hai đôi giày rồi chào những chú mèo ở khách sạn.
Đi Didi ra sân bay, quá cảnh trong sân bay Ma Cao rồi bay về Đà Nẵng.
Không có hoạt động tham quan tại Ma Cao.Sáng cuối cùng, hai đứa ăn sáng rồi trả phòng. Còn thời gian trước giờ ra sân bay, tụi mình ghé Công viên Triều Dương gần đó mà không đặt kỳ vọng gì. Nơi này lại yên, nhẹ và đầy hoa. Hai đứa chụp được rất nhiều ảnh hoa đào.
Buổi trưa, tụi mình trở lại Taikoo Li, uống Heytea và mua nốt vài món, trong đó có hai đôi giày. Trước khi đi, hai đứa quay lại khách sạn chào những chú mèo; nhân viên còn tặng một món quà nhỏ.
Tụi mình đi Didi ra sân bay, bay qua Ma Cao và ở lại khu quá cảnh. Sân bay nhỏ, đồ ăn đắt và ít lựa chọn. Cuối cùng, chuyến bay đêm đưa hai đứa về Đà Nẵng, khép lại 15 ngày trên đường.
Chi phí thực tế
Ngân sách thực tế.
Kế hoạch không vô ích. Nó cho chuyến đi một bộ khung đủ chắc để hai đứa có thể lên đường dù không biết tiếng Trung. Nhưng phần còn lại lâu nhất lại thường nằm ngoài khung ấy: chiếc điện thoại được người lạ giữ giúp, một bảo tàng đóng cửa dẫn sang một bảo tàng khác, tuyết rơi ở Thiên Đàn, hoa đào trong buổi sáng cuối cùng.Đến lúc ngồi ở sân bay Ma Cao chờ chuyến bay đêm về Đà Nẵng, 15 ngày vừa dài vừa ngắn một cách kỳ lạ. Mình đã đi theo một kế hoạch, nhưng thứ mang về là một hành trình khác — gồ ghề hơn, tốn sức hơn và thật hơn.
